ads
Sau ›
ads

Vừa qua Trung thu, rừng cây bụi cỏ hai bên đường đều mang vẻ xác sơ hiu quạnh của mùa thu.

Trên đường, một đoàn xe ngựa đang di chuyển chầm chậm.

Tới gần giờ Thân, bầu trời bắt đầu nổi gió, tuy rằng mưa không to, nhưng là đối với đoàn xe đang đi mà nói, vẫn có chút ảnh hưởng, đặc biệt trong xe ngựa lại có một người có thân thể yếu ớt bẩm sinh, lúc đi trên đường cũng đã có rất nhiều bất tiện, cũng bởi vì đột nhiên thời tiết trở lạnh làm sức khỏe người trên xe không tốt.

Đi theo xe có rất nhiều gia đinh hộ vệ, bảo vệ xung quanh một chiếc xe ngựa màu xanh rất to, xe ngựa không có trang trí gì nhiều hết sức mộc mạc nhưng vẫn mang theo vẻ hoa lệ, xe ngựa làm từ gỗ cây hoàng dương, trạm khắc hoa văn tuyệt đẹp, thân xe rộng rãi, chế tạo hoàn hảo, là một chiếc xe ngựa thích hợp nhất khi xuất hành, có thể giúp người ngồi trong xe ngựa có thể giảm bớt chút sóc nảy khi đi đường.

Ngoài trời mưa vẫn rơi, sắc trời âm u, một thị vệ cao lớn đi đầu dùng tay lau đi nước mưa đọng trên mặt, lo lắng gió lạnh mưa phùn có thể ảnh hưởng tới vị tiểu chủ nhân thân thể yếu ớt đang ngồi trong xe ngựa có thể không chịu được gió lạnh, liền đi vòng lại xin chỉ thị của chủ nhân có nên nghỉ tạm tại điểm quan dịch tiếp theo không, không nên đi đường trong cơn mưa như thế này.

"Phò mã, công chúa, ở phía trước cách đây không xa là quan dịch thành Hạc Châu, mưa như thế này không biết đến lúc nào mới ngừng, hay là chúng ta tới trạm dịch phía trước nghỉ tạm?"

Trong xe ngựa rất nhanh liền vang lên một giọng nói của ấm áp nhẹ nhàng của nam nhân, " Cứ làm theo ý của Mã thị vệ."

Nhận được sự đồng ý của chủ nhân, đoàn xe tăng nhanh tốc độ

Sau khi đoàn xe đến trạm dịch, liền thấy ở ngoài cửa trạm dịch cũng có một đoàn xe khác đã đậu ở đó, chủ nhân đã tiến vào trạm dịch nghỉ tạm, chỉ còn lại tùy tùng đang bận rộn chuyển hành lý vào trạm dịch. Chỉ cần lướt mắt nhìn, Dư ma ma liền biết chủ nhân của đoàn xe này thân phận nhất định bất phàm, thậm chí địa vị càng tôn quý hơn so với chủ nhân của bà trưởng công chúa Khang Nghi.

Người quản lý Dịch Thừa biết được trưởng công chúa Khang Nghi đến, liền vội vàng chạy đến từ bên trong, thời tiết khi Trung thu lại thêm mưa càng trở lên lạnh, nhưng hắn lại đổ ra một tầng mồ hôi, không biết là bởi vì chạy đến quá nhanh hay là bởi vì thân phận cao quý của trưởng công chúa. Dư ma ma nhanh chóng thay đổi thái độ, khuôn mặt tròn tròn bình thản hiện lên một nụ cười, tuy có vài phần kiêu căng nhưng lại khó có thể để người khác nhận ra

Chờ người quản lý Dịch Thừa khuôn mặt trắng bệch hành lễ thỉnh an xong, Dư ma ma mới nói: "Hãy chuẩn bị một tiểu viện yên tĩnh cho công chúa phò mã nghỉ tạm. Còn có, tiểu quận chúa thân thể có chút không khoẻ, phiền đại nhân đi mời đại phu đến."

Người quản lý rối rít đáp lại, nhanh chóng gọi người đi sắp xếp, lúc xoay người không nhịn được lau mồ hôi sau gáy, thầm nghĩ không biết hôm nay là cái ngày gì, mấy vị chủ nhân tôn quý này một người rồi lại một ngưởi đến nghỉ tại đây, khiến hắn chỉ là một người cai quản Dịch Thừa nho nhỏ thật sự là run như cầy sấy, sợ có gì sơ xuất sẽ đắc tội nhân vật lớn.

Chỉ một người trong bọn họ đều có thể nghiền chết một người quản lý Dịch Thừa như hắn.

Hắn đã nghe qua danh của vị trưởng công chúa Khang Nghi, là tỷ muội của đương kim hoàng thượng Văn Đức, là đại công chúa trong năm vị công chúa của tiên đế, cũng là công chúa không được sủng ái nhất, vì mẹ đẻ bà chính là một người xuất thân cung nữ,lúc sinh trưởng công chúa Khang Nghi vì khó sinh mà chết, sau công chúa được giao cho Thục Phi của tiên đế nuôi dạy. Không có tin đồn gì về trưởng công chúa Khang Nghi, bà cũng không phô trương giống các vị công chúa khác, bà giống như một người vô hình mà lớn lên, đến tuổi thành hôn thì được thái hậu chỉ hôn, bà được gả cho thứ tử phủ Phủ Hoài Ân bá.

Nói đến vị thứ tử Phủ Hoài Ân bá khác hoàn toàn với tiêu chuẩn của con cháu thế gia, ông không hề hứng thú đối với tiền tài công danh, ông rất đam mê văn chương một lòng chỉ say mê với học vấn, công chúa được gả đến, theo thông thường vị thứ tử này sẽ được bay lên cành cao trở thành phò mã. Sau này nghe nói, ông yêu thích du sơn ngoạn thủy,sau khi thành thân với công chúa liền dẫn thê tử đi Giang nam du ngoạn, cả năm hiếm khi hồi kinh được một lần.

Trưởng công chúa Khang Nghi thành thân cùng phò mã được mười năm, cũng chỉ sinh được một nữ nhi duy nhất, đáng tiếc nữ nhi này vừa sinh ra đã yếu ớt, thường xuyên lúc thì ốm vặt lúc thì bệnh nặng không ngừng, thái hậu thương tiếc nàng liền xin hoàng đế ân điển sắc phong nàng làm Thọ An quận chúa

Lúc này liền thấy tùy tùng phủ công chúa bung mười mấy chiếc dù, che chắn hết mưa phùn. Màn xe ngựa được một nha hoàn xinh đẹp nhấc lên, sau đó Dư ma ma tiến lên, đỡ một nữ nhân trẻ mặc áo màu xanh lam thêu hoa mẫu đơn, một chiếc màu xanh lá cây xuống xe ngựa. Người nữ nhân mang một khuôn mặt dịu dàng thanh lệ, một đôi mắt trong suốt tăng thêm vài phần thanh cao, vì đang đi du ngoạn nên tóc chỉ búi một kiểu dáng đơn giản, trên búi tóc đen bóng cài một chiếc trâm bằng ngọc hình cánh bướmđang bay, phía dưới cánh có một sợ chân châu nhỏ kết thành dải quanh búi tóc, giảm đi vài phần cầu kỳ lại tăng thêm nét ôn nhu uyển chuyển.

Cán dù nghiêng xuống che đi nửa dung mạo của nữ nhân này, nhưng nhìn cử chỉ cao quý hoàn toàn khác mọi người, không cần suy nghĩ cũng biết đây là trưởng công chúa Nghi Khang.

Tiếp theo một người mỹ nam khuôn mặt trắng trẻo như ngọc bước xuống xe, nam nhân này khuôn mặt như một miếng ngọc không tỳ vết, hàng lông mày thanh tú, mang vẻ tuấn tú chính trực, khiến cho người ta vừa nhìn thấy không khỏi bật ra một tiếng dung mạo thật đẹp. Trong lòng người nam nhân lúc này đang ôm một đứa trẻ được áo choàng bao lấy không nhìn rõ khuôn mặt, lông mày hơi nhíu lại lộ vẻ lo nghĩ, đúng là với thời tiết như vậy với những đứa trẻ tuổi nhỏ và yếu ớt đúng là không chịu nổi.

Đoàn người rất nhanh liền tiến vào Dịch Thừa dưới sự hướng dẫn của quan dịch, tạm nghỉ ngơi trong một viện độc lập.

Nơi dịch quán này của thành Hạc Châu là biên giới giáp ranh với Đông Nam, rất đông người đến người đi, thường xuyên tiếp đãi rất nhiều vị quý nhân, nếu không phải do thân phận trưởng công chúa Khang Nghi, sẽ không có được một tiểu viện độc lập, nếu là những vị quan lại khác thân phận không cao, cũng chỉ có thể chen chúc chung một chỗ với những người khác.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho phu thê trưởng công chúa Khang Nghi,liền nhanh chóng đi mời đại phu đến bắt mạch cho tiểu quận chúa, Dư ma ma rốt cục nở ra nụ cười hài lòng bèn ban thưởng cho Dịch Thừa, sau khi nói chuyện vài câu, trên mặt nở nụ cười ấm áp hỏi: "Lúc mới đến phu quân ta có thấy tôi tớ chuyển hành lý đến viện sát vách, không biết chủ nhân của bọn họ là vị quý nhân nào?"

Dịch Thừa được ban thưởng, đương nhiên không dấu diếm điều gì, mà việc này cũng không có gì phải giấu diếm, lập tức nói: "Cũng thật là khéo, đúng lúc Thụy Vương cũng tới đây." Sau đó lại nói nhỏ: "Không giấu diếm ma ma, Thụy Vương điện hạ rất vội vàng, nghe nói thế tử Thụy Vương hiện đang mắc bệnh nặng, hôn mê bất tỉnh, Thụy Vương cùng vương phi rất sốt ruột, hiện nay đang mời tất cả danh y thành Hạc Châu đến để chữa trị cho thế tử."

Dư ma ma kinh ngạc, không nghĩ tới người ở cách vách lại là Thụy Vương, bây giờ cũng hiểu vì sao đoàn người lại đông như vậy.

Thụy Vương là huynh đệ với đương kim hoàng thượng Văn Đức Đế đều do Hà thái hậu sinh, chưởng quản đại doanh Tây Giao, nghe nói không được lòng người, nhưng được Hà thái hậu sủng ái, hoàng đế lại hết sức bảo vệ, cho dù hắn lật tung kinh thành lên, cũng không ai dám nói lời nào, nếu hắn gì có chút quá mức, bất quá cũng chỉ bị hoàng thượng mắng vài câu, sau rất nhanh sự việc sẽ bị áp chế

Sau khi khách sáo với quản lý Dịch Thừa vài câu, Dư ma ma liền trở về phòng

Trong phòng là một không khí khô ráo, không hề giống không khí ẩm thấp bên ngoài chút nào, trong phòng không chỉ có đốt than hồng sưởi ẩm còn đốt trầm hương, toàn bộ căn phòng đều ấm áp thoải mái, cũng không phải chỗ người khác có thể tùy tiện vào.

Lúc này, phu thê trưởng công chúa đang ngồi ở bên giường, trên giường một tiểu nữ nhi như tiên đồng ngọc nữ khoảng bảy tuổi đang nằm. Đây là ái nữ duy nhất của trưởng công chúa Khang Nghi, diện mạo giống như phò mã La Diệp, kế thừa ánh mắt đen sâu của trưởng công chúa, có thể nói là kế thừa mọi ưu điểm từ diện mạo của phụ mẫu, quả thực là vô cùng tinh xảo. Chỉ tiếc nàng ốm yếu triền miên làm giảm đi vài phần xinh đẹp, trên gương mặt nàng hiện ra một cảm giác xanh xao ốm yếu vì bệnh tật

Khang Nghi trưởng công chúa đút nữ nhi uống thuốc, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng nhăn lại, liền thương tiếc nói: "A Uyển ngoan, uống thuốc thì mới khỏe lên được, chỉ cần A Uyển không sinh bệnh nữa sẽ không cần uống những thứ thuốc đắng ngắt này nữa."

La Diệp nhận lấy bình mứt hoa quả nha hoàn đưa tới, lấy một viên mứt hoa quả đút cho nữ nhi, cưng chiều xoa xoa đầu nàng, dùng âm thanh dịu dàng cười nói: " A Uyển một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, chờ sau khi hồi kinh ta sẽ thưởng cho con, không phải con rất thích sách của phụ thân sao, ta sẽ đưa cho con."

"Thật sao? Cám ơn phụ thân ~" A Uyển vui vẻ cười rộ lên, thoạt nhìn có tinh thần hơn một chút.

Trưởng công chúa Khang Nghi bất đắc dĩ lắc đầu, phu quân là một con mọt sách, bà không hi vọng nữ nhi về sau cũng thành một con mọt sách, chỉ cần biết một chút thi thư để không quá thua kém người khác là được. Nhưng đứa con gái này của bà chỉ thích nhất một việc, chính là cùng phụ thân của nàng cùng nhau thưởng thức những quyển sách quý, trong những lúc đó trông nàng rất hoạt bát.

Lúc này, Dư ma ma đi vào, sau khi thỉnh an ba vị chủ nhân rồi mới nói: "Công chúa, phò mã, lão nô đã nghe được một tin tức, người ở bên cạnh viện chúng ta chính là Thụy Vương, nghe nói thế tử Thụy Vương hiện thời đang bị bệnh nặng, hôn mê bất tỉnh."

"Cái gì?" Trưởng công chúa Khang Nghi giật mình đứng lên, "Thất hoàng huynh ở cách vách? Bọn họ sao lại ở đây. . . Đúng rồi, tháng trước đúng là đại thọ sáu mươi tuổi của Khánh An cô cô, nghe nói thất hoàng huynh phụng chỉ đi Trấn Nam Hầu phủ chúc thọ Khánh An cô cô."

Nghe Khang Nghi trưởng công chúa nói như thế, La Diệp cũng nhớ tới thời điểm nghe được tin tức này, và hạ tuần tháng bảy đúng là đại thọ sáu mươi tuổi của đại trưởng công chúa Khánh An. Đại trưởng công chúa Khánh An là muội muội ruột của tiên Đế, được gả tới Trấn Nam Hầu phủ. Trấn Nam Hầu phủ trấn thủ cả vùng Giang Nam, Khánh An đại trưởng công chúa mặc dù đã rời xa kinh thành đã lâu, nhưng sức ảnh hưởng không hề giảm, không nói đến bà được tiên đế kính trọng, đương kim hoàng đế Văn Đức cũng cực kỳ kính trọng vị cô cô này, cho nên ở ngày đại thọ sáu mươi tuổi của bà đã phái huynh đệ ruột đi chúc thọ bà.

Trưởng công chúa Khang Nghi cùng phò mã lúc đó đang ở Giang Thành, nơi này ở phía đông mà Giang Nam lại ở phía nam, hai người không tiện đường đi nên không đến chúc thọ.

"Thế tử tại sao lại mắc bệnh nặng như thế? Có dò hỏi được gì không?" Trưởng công chúa Khang Nghi lại hỏi

Dư ma ma nói: "Nghe nói là ở dọc đường nhiễm phải bệnh phong hàn, sau này sốt cao không giảm, cho đến nay vẫn hôn mê bất tỉnh."

Trưởng công chúa Khang Nghi nhíu mày, thế tử Thụy Vương—— La Huyên năm nay mới hơn sáu tuổi, cùng tuổi với nữ nhi của bà, thậm chí còn nhỏ hơn ba tháng so với nữ nhi của bà, nhưng nghe nói hắn là một đứa trẻ rất khỏe mạnh, bởi vì thái hậu rất yêu thích những đứa trẻ hoạt bát nên hết sức cưng chiều người cháu trai này, nên không người nào dám đối xử tệ với hắn, đến năm hắn sáu bảy tuổi vẫn là một đứa trẻ khỏe mạnh hoạt bát, thậm chí còn tốt hơn so với những hoàng tử trong cung, cũng không nghe nói hắn là người yếu ớt, tại sao bỗng dưng lại bị bệnh nghiêm trọng như vậy.

Nhìn thấy thê tử nhăn mày suy ngẫm, lo lắng nàng nghĩ nhiều sẽ tổn hại đến bản thân, La Diệp liền cầm lấy tay bà vỗ vỗ nói: "Không cần suy nghĩ nhiều, thế tử Thụy Vương là người cát nhân thiên tướng, nhất định sẽ không có việc gì."

Trưởng công chúa Khang Nghi dùng một đôi mắt đầy lo lắng nhìn phu quân, khóe miệng hơi hơi run rẩy. Tậm trạng của bà hoàn toàn khác sự lạc quan của phu quân, bà từ nhỏ đã sinh ra và lớn lên trong hậu cung, mặc dù chỉ là một người bình thường không có địa vị trong các tỷ muội, nhưng cũng có một số thủ đoạn để tự bảo vệ mình, bằng không với một vị công chúa không có mẫu phi che chở, lại không được phụ hoàng sủng ái, nhất định không thể bình an trưởng thành và được xuất cung lập gia đình.

Cho nên, bà suy nghĩ tương đối nhiều trường hợp, thậm chí nghi ngờ thế tử Thụy Vương bị bệnh nặng có thể là do có người lập mưu

Đương nhiên, điều này cũng có thể là do bà suy nghĩ quá nhiều, thế tử Thụy Vương có thân phận tôn quý, phía trên còn có thái hậu cùng hoàng đế bảo vệ, sẽ không có người nào dám ra tay với hắn. Muốn ra tay với hắn, nhất định phải nghĩ đến việc có chịu đựng được hậu quả hay không.

"Mẫu thân."

Trưởng công chúa Khang Nghi liền hoàn hồn, nhìn thấy nữ nhi lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng đang nhìn bà, phu quân cũng giống nữ nhi đang nhìn chằm chằm bà, phụ thân và nữ nhi có dáng vẻ hồn nhiên giống nhau như đúc, làm cho khóe môi bà lại bắt đầu run rẩy

A Uyển nhìn thấy khóe môi mẫu thân run rẩy, cong cong đôi môi nhỏ nhắm tái nhợt nở một nụ cười, vui vẻ nhào vào trong lòng bà, dùng một âm thanh mềm nhẹ ngọt ngào của trẻ con nói: "Mẫu thân không nên nghĩ nhiều, thế tử Thụy Vương nhất định sẽ không xảy ra việc gì."

Khuôn mặt của trưởng công chúa Khang Nghi liền trở lên nhu hòa, ôm thân hình mềm mại của nữ nhi vào trong lòng, gật đầu cười, sau đó nói với phu quân: "Bất kể như thế nào, đợi lát nữa phu thê chúng ta cũng phải qua hỏi thăm một chút, A Uyển còn nhỏ, xương cốt yếu, không cần đi."

La Diệp tất nhiên sẽ nghe theo lời thê tử.

ads
Sau ›
ads

Đánh giá

5 sao (12 lượt)

Tìm kiếm

Back to Top