ads
Sau ›
ads

Đứng ở cửa sân vận động, nhìn đám người đang ồn ào, Tằng Phan một trăm linh một lần hoài nghi cuộc đời.

Muốn quay lại quá khứ tát cho chính mình một cái.

Cô làm sao mà lại đưa ra quyết định hoang đường như vậy......

Ở trong thương trường đến tận bây giờ, đây là lần đầu tiên có thể nhìn thấy Tằng Phan..... ở trong đám người điên cuồng này.

Cho dù bất đồng ngôn ngữ, màu da khác nhau, dân tộc khác nhau thế nhưng mỗi người đều tràn đầy nhiệt huyết, trên mặt nở nụ cười thỏa mãn. Bọn họ nhóm năm nhóm ba tụ lại một chỗ, trong tay đều cầm bảng đèn cổ vũ tạo đủ kiểu dáng, trên mặt còn dán ký hiệu của đội, hào hứng thảo luận.

Cô mặc bộ đồ tây quả thực không hợp lắm......

Nghe thấy một cô gái phía sau nói chuyện ——

“A a a a, Diêm vương của tôi đẹp trai quá đi. Hôm nay có thể đến nhìn anh ấy, cũng không uổng công tôi tiết kiệm chi tiêu suốt ba tháng để mua vé máy bay.”

“Có thể ở đấu trường thế giới nhìn thấy đội Trung Quốc chúng ta, quả thực không cần phải quá tốt đẹp!!”

“Nhưng trước đó Nguyệt thần đã bị ốm mấy tháng, những lần trước đều là để dự bị lên đâu, tôi lo lắng nếu lần này mà thua thì sẽ như thế nào, tôi nghe nói câu lạc bộ ZGA sẽ phải đóng cửa!!!”

“Tôi thật muốn vì bọn họ mà mắng chửi!!!”

“Lần này rất khó khăn, top 8 gặp SGD, tôi thấy sợ thành phần fans thần kinh ở trong nước, đứng tại điểm cao đạo đức mắng bọn họ, cái gì mà bơi trở về. Rất quá đáng!!!”

Theo đuổi thần tượng đều như vậy không tốt hơn sao......

Nhưng mà đến thì cũng đến rồi.

Tằng Phan nghĩ đến bộ mặt của công ty, hành động của mấy lão già trong công ty, lại sốt ruột.

Thật không biết sao mặt bọn họ lại to đến thế!!!

Sáu mươi lăm phần trăm cổ phần của tập đoàn Vạn Đằng đều nằm trong tay Tằng gia, bọn họ cậy già mà lên mặt. Mấy lão già kia khinh thường cô là con gái nối nghiệp ba, mỗi ngày đều quang minh chính đại mà lại âm thầm ngáng chân cô.

Sáng sớm quên rồi được không???

Sao lại còn loại người có suy nghĩ trọng nam khinh nữ như vậy......

Vừa thấy như vậy, những chàng trai cô gái phấn khởi liền nhìn thuận mắt hơn.

Tằng Phan dậm chân hận ông trời, nắm chắc chuyện vui, đưa vé nội bộ để vào, tìm được vị trí của mình mà ngồi xuống.

Vì đã đến giờ thi đấu, cô tới muộn, lại còn là vé nội bộ, ngồi ở chỗ này đều là fans trung thành. So với góc đầy fans cầm bảng đèn cổ vũ, vẻ mặt kích động, một mình Tằng Phan thoải mái nhìn không phù hợp.

Đúng lúc có một em gái rất nhiệt tình ngồi bên trái cô.

Em gái kia thấy bên cạnh mình là một cô gái mặt lạnh, hơi ngẩn người, sau đó mới dùng tiếng Anh để hỏi xem Tằng Phan có phải người Trung Quốc không.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định đầy tính thuyết phục, cô cũng chấp nhận khuôn mặt lạnh lùng của Tằng Phan, vui vẻ nói:

“Cô cũng đến xem đội ZGA sao?? Sao lại không mang bảng đèn cổ vũ, nóng lòng lắm phải không?” Nói xong, em gái liền từ trong túi lấy ra một cái bảng cổ vũ nhét vào tay Tằng Phan.

“Cho cô, tôi còn thừa một cái đây.”

Tằng Phan ngốc nghếch ôm bảng cổ vũ trong lòng.

Cô nghiêng đầu nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của em gái, lại nhìn khắp hội trường cũng không còn chỗ trống, giống như hiểu được vì sao Lạc Khiêm tình nguyện bị ba Lạc mắng mỏ cũng không đồng ý từ bỏ chơi game, cũng hiểu được “niềm vui” sau khi cho chính mình một tấm vé mà lòng đau như cắt.

Không chừng không phải giả vờ.

Nhưng mà, vấn đề đến rồi ——

Đội ZGA????

Em gái chìm đắm trên người tri kỷ mà vui vẻ, hoàn toàn không có chú ý đến vẻ mặt ngơ ngác của Tằng Phan, tự nhiên nói:

“Cô thích nhất là ai, Diêm vương? Nguyệt thần hay là Nhị bàn đáng yêu?? Tôi thích nhất chính là Nguyệt thần, rất đẹp trai, khi trong trạng thái tốt nhất sẽ trực tiếp nổi lên có thể không có áp lực mà carry toàn bộ, khẳng định có thể đập tung Nasus của đội Hàn Quốc!!!”

Tằng Phan: “....................”

Tôi là ai? Tôi ở đâu? Đã xảy ra cái gì????

Tằng Phan nghiêm mặt, hoàn toàn không biết nói cái gì, tự nhiên cũng không biết người đàn ông ngồi bên phải nghiêng liếc mắt bọn họ một cái.

Bình thường cô dứt khoát giữ gìn hình ảnh tổng tài lạnh lùng, học bá mà sắp đặt rất nhiều công việc, lộ ra một khuôn mặt cũng không đến nỗi làm cho người ta nhìn ra vẻ ngốc nghếch của cô.

Phối hợp màu son môi đỏ với trang phục cổ, ngược lại vẻ mặt lạnh băng có khí phách nắm trong tay toàn bộ cục diện.

Lúc này ánh đèn trong hội trường bỗng nhiên tối lại, tất cả ánh đèn đều tụ lại trên sân khấu. Em gái bên cạnh liền tập trung chú ý về phía đó, tự nhiên không thấy được vẻ mặt ngốc nghếch của Tằng Phan trong bóng tối.

Tằng Phan không thay đổi sắc mặc mà thở ra một hơi, cũng chuyển sự chú ý về phía sân khấu trung tâm.

Lời động viên lúc trước rất nhanh đã qua, hai bên sườn sân khấu nhả khói bụi nước, cùng với tiếng nhạc mạnh mẽ, đội viên hai bên theo thứ tự đi đến chỗ ngồi.

Trên màn hình lớn lần lượt xuất hiện khuôn mặt của đội viên hai đội.

Tiếng hét chói tai vang lên liên tiếp trong hội trường, không khí nóng lên.

Tằng Phan cảm thấy lỗ tai cô đều bị chấn động.

“Aaaaaaaaaa, ZGA, ZGA cố lên!!!”

“Nam thần tôi muốn sinh con cho anh!!!”

“Trời ạ, Nhị bàn áp chế, Diêm vương của tôi đang làm gì??? Bày ra khuôn mặt rạng rỡ như vậy!!”

Đây đều là đám người xấu, làm cho người ta thấy sợ hãi.

Trận đấu bắt đầu, hiện trường cũng dần dần yên lặng chỉ có thanh âm trêu chọc giải thích cho nhau.

Nhưng mà Tằng Phan rất nhanh đã phát hiện ——-

Đây không phải là sự giải thoát!!!!

Bởi vì cô càng nghe càng không hiểu.

(:3″ <)

Rốt cuộc, cô vì cái gì mà đến đây...... Xem thi đấu thế giới LOL cái gì đó thực sự không phải là đang đùa cô đấy chứ?

Nói thật, sự hiểu biết của cô đối với LOL chỉ giới hạn ở chỗ đó là một trò chơi, đừng nói xem người ta chơi, ngay cả quy tắc trò chơi cô đều không biết.

Vốn cho rằng giải thích có thể cứu vớt cô......

Kết quả…

Cô thật sự rất khinh địch, hoàn toàn như vịt nghe sấm được không???

A a a a a.

Cũng may, em gái ngồi bên trái quen thuộc mọi thứ, cô ấy không cần biết Tằng Phan nghe có hiểu hay không, nói không ngừng nghỉ.

“A a a, vì sao lại ban Vayne của Diêm vương của tôi, có bản lĩnh thì thả ra a!”

“Nhưng mà dùng Rumble để trêu tức Diêm vương của tôi, thật không biết xấu khổ!!”

“A a a a a a a, mẹ ơi, vậy mà lại để cho đối phương bắt được rồng nhỏ!!! Nguy hiểm!!!”

Phối hợp với giải thích, Tằng Phan gian khổ nghe xong vẫn chưa hiểu cái gì hết.

Đang nghe, Tằng Phan chợt thấy có người ngồi xuống phía bên tay phải của cô thì lập tức không nói chuyện cũng không nhúc nhích, người đàn ông bị cô đoán là pho tượng không kiên nhẫn mà mở miệng.

“Câm miệng!”

Lời nói đạm bạc xa cách kia, như là một tầng băng tuyết hỗn loạn.

Tằng Phan nghiêng đầu, vừa vặn thấy rõ khuôn mặt lờ mờ của anh ta dưới ánh đèn.

Hoàn toàn có thể dùng sự kinh ngạc để hình dung.

Đường nét rõ ràng, ngũ quan ôn hòa lại mang nét cổ điển, đôi mắt hoa đào hẹp dài buông xuống, lộ ra lông mi dài giống như lông vũ.

Ánh mắt của anh vừa đen láy vừa sâu thẳm, như đáy biển sâu không có ánh sáng.

Rõ ràng là diện mạo khiến con gái ghen tị, hơn nửa khuôn mặt anh ta được che bởi bóng của chiếc mũ, khi mặt mày buông xuống, lại khăng khăng có cảm xúc.

Đừng nói là đàn ông, một cậu nhóc nghe có vẻ thích hợp hơn.

Có lẽ do hai người nói chuyện lớn tiếng ảnh hưởng người ta xem trận đấu, Tằng Phan cười ngại ngùng, thầm oán hận, quay đầu cố gắng nghe bình luận viên nói.

Kỳ lạ. Cậu nhóc ngồi bên phải không cũng kiên nhẫn.

Đội hình của ZGA trong ván một này cũng không phải là tốt nhất, cũng có thể là sơ suất trong lúc ban/pick, song C của ZGA ý thức rằng mình đang bị đối phương nhắm vào, căn bản không có thời gian trưởng thành, chứ đừng nói là bay lên.

Tằng Phan xem không hiểu lắm, nhưng cũng đủ để nghe bình luận viên mà miễn cưỡng tươi cười, trông không thích hợp tí nào.

Quả nhiên, vào được trận chung kết thế giới rất quan trọng, đội ZGA liền đổ sập trong vòng ba mươi phút, thua ván đầu tiên.

Ván thứ hai cũng như vậy.

Tằng Phan có thể nghe được giọng nghẹn ngào trong lời nói của bình luận viên Trung Quốc trên sân khấu.

“Nguyệt thần lợi dụng, Nhị bàn tạo tầm nhìn ưu thế lại ngồi chồm hổm ở phía trước, nhưng trong một giây cuối cùng thanh máu của Nguyệt thần lại xảy ra sơ xuất, Light cấp tốc tới cứu viện!!!”

“Không hay, Light bởi vì Nguyệt thần vứt bỏ bùa xanh...... Hai người ở đường giữa bị SGD đối diện giết chết.”

Tằng Phan thở dài một hơi, chợt nghe thấy cậu nhóc bên cạnh thì thào nói: “Xong rồi.”

Âm thanh rất nhẹ, lại giống như rất nặng nề.

Nói xong, cậu nhóc cũng không tiếp tục xem nữa, sải bước vội vàng đi ra khỏi thính phòng.

Tiến trình sau đó quả nhiên như anh ta dự đoán.

Ván thứ hai của ZGA, cũng thua rồi.

Tằng Phan ngồi ở hàng ghế phía trước, nghe rõ ràng được fans bên đội ZGA nức nở khóc cùng với tiếng mắng người, cô gái bên cạnh cô cũng đã bày ra vẻ mặt khổ sở, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế nước mắt cắn răng nói ZGA nhất định sẽ thắng.

Tằng Phan căn bản không biết nên an ủi cô thế nào, chỉ có thể im lặng mà đưa khăn tay cho cô.

So với fans ở dưới sàn đấu, nhóm đội viên trên sân thoạt nhìn thì rất bình tĩnh, bọn họ cũng không có dừng lại lâu, lần lượt lui về phòng nghỉ.

Không ai nhìn thấy biểu cảm trên mặt bọn họ, fans ở dưới sân khấu cũng chỉnh đốn tâm trạng của mình, rời khỏi chỗ ngồi tự mình nghỉ ngơi.

Tằng Phan vừa rồi bị đám fans của ZGA kia hù dọa mà không được, thấy có thể tranh thủ thời gian nghỉ ngơi cũng rời đi, tìm một góc yên tĩnh.

Trận đấu này thật sự rất sôi động, bên trong hội trường những âm thanh cổ vũ kia rất lớn, nghe nhiều vẫn làm cho người ta không chống đỡ được.

Tằng Phan một bên chậm rãi đi tới, một bên thay đổi tư thế thoải mái, từ từ dựa vào tường, trong đầu lại tự hỏi rốt cuộc phải xử lý mấy lão già trong công ty như thế nào đây.

Cô chuyên tâm suy nghĩ, cho nên đến khi phát hiện có khói thuốc mới phản ứng là ở đó còn có người khác.

Tằng Phan dựa vào cầu thang ở lối vào, cánh cửa bên cạnh mở ra một nửa vừa vặn che được thân hình của anh, và người ta căn bản là không phát hiện ra cô.

Có lẽ là không để ý.

Người đi vào cầu thang không đóng cửa, trực tiếp ngồi trên cầu thang hút thuốc.

Anh nhả khói rất nhanh.

Liên tục rút ra vài điếu.

Tằng Phan co người lại, vào cũng không được, ra cũng cũng không xong.

Hơn nửa ngày, cô mới đưa ra quyết định.

Cô nhón chân, cố gắng bước đi nhẹ nhàng, trong lòng tự thôi miên bản thân.

Anh không nhìn thấy tôi, không nhìn thấy tôi, không thấy tôi…………..

Thấy ánh sáng trước mặt, Tằng Phan nhẹ nhàng thở một hơi.

Lập tức đi ra luôn!!!!

Tay cô đặt lên tay nắm cửa, còn không dùng sức, phía sau cô truyền đến một giọng nói trầm thấp.

“Đứng lại.”

Tằng Phan: “……………………”

Đứng lại cái đầu anh!!! Anh nghĩ mình là ai, mà muốn tôi đứng lại!!!Tác giả:

hahahahahaha

Chị gái tổng tài bá đạo Tằng Phan rốt cục cũng cùng mọi người gặp mặt, văn này là bắt đầu từ thi đấu thế giới năm thứ 14, so với trước một ngày sớm trọn một năm, ân, là chuyện cũ của Tằng Phan và Thẩm Hi, ha ha ha ha ha ha ha ha, nhìn xem trầm mỹ nhân như thế nào lại theo đuổi được bà chủ của mình.

Tôi nghĩ xem một người tuyển thủ không biết gì về lãng mạn thì thấy rằng con đường theo đuổi vợ của anh ta vừa xa xôi vừa dài lâu, ha ha ha ha ha ha ha ha.P/s: Truyện toàn từ ngữ chuyên ngành về esport, Cải đã tận lực tìm kiếm. Có gì sai sót mong bỏ qua cho. Tất cả thông tin Cải tìm được đều từ baidu, wikipedia và lienminh.garena

* Chú thích:

(1) Carry: Tướng gánh team về late game (Những tướng cần trang bị để có sức mạnh giai đoạn sau trận đấu, đầu game cần farm nhiều để có vàng)

(2) Nasus là Thể Thăng Hoa oai vệ mang đầu chó rừng của Shurima cổ, một hình mẫu anh hùng được dân sa mạc coi như bán thần. Vô cùng thông thái, ông là người canh giữ tri thức và là chiến thuật gia có một không hai. Trí tuệ của ông đã dẫn dắt đế chế đến với sự huy hoàng trong nhiều thế kỷ. Sau khi nó sụp đổ, ông tự lưu đày bản thân và nhòa dần theo dòng truyền thuyết. Giờ, khi thành phố cổ trỗi dậy thêm lần nữa, ông đã trở lại, kiên quyết đảm bảo nó sẽ không bao giờ suy tàn.

(3) Ban: là cấm không cho đối phương chọn một hero nào đó.

(4) Shauna Vayne là một thợ săn quái vật đáng gờm của Demacia, người dành cả đời tìm kiếm và tiêu diệt con quỷ đã sát hại gia đình cô. Trang bị cây nỏ gắn trên cổ tay và một trái tim khao khát báo thù, cô chỉ thực sự hạnh phúc khi hạ sát những kẻ thực hành hoặc những tạo vật của nghệ thuật hắc ám, tấn công từ trong bóng tối với một chùm mũi tên bạc.

(5) Hiểm họa cơ khí Rumble là một nhà phát minh nóng tính.

(6) Buff: Tăng sức mạnh/máu/giáp (Tướng buff tức là sử dụng skill/trang bị/phép bổ trợ để đặt lên đồng minh hiệu ứng tốt/đối thủ hiệu ứng xấu). Ở đây mình dùng “bùa xanh”

ads
Sau ›
ads

Đánh giá

4.2 sao (5 lượt)

Tìm kiếm

Back to Top